shunshine group

Mẹ chồng khăn gói lên thành phố chăm tôi ở cữ, bà bận luôn tay luôn chân nhưng lại khiến tôi đói lả

Admin

10/06/2026 00:32

Điều khiến tôi khó xử nhất là mẹ chồng không hề lười biếng hay vô tâm.

Tôi vừa sinh bé thứ hai được hơn 1 tháng. Vì mẹ đẻ ở xa, chồng lại đi làm từ sáng đến tối nên mẹ chồng chủ động lên thành phố chăm tôi ở cữ. Khi nghe bà ngỏ ý, tôi thực sự nhẹ nhõm. Tôi nghĩ những ngày đầu sau sinh vốn vất vả, có thêm người lớn bên cạnh đỡ đần thì mình sẽ có thời gian nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ để hồi phục sức khỏe.

Mẹ chồng tôi là người rất chăm chỉ. Bà không quen ngồi yên, lúc nào cũng phải tay làm việc gì đó. Ngày đầu tiên lên nhà tôi, bà đã đi một vòng khắp các phòng rồi bắt đầu dọn dẹp. Bà bảo nhà có trẻ nhỏ nên đồ đạc bày biện nhiều, nhìn hơi lộn xộn. Từ sáng đến trưa, tôi nghe tiếng kéo bàn ghế, tiếng quét dọn, lau chùi liên tục. Đến gần trưa, bụng đói cồn cào vì đang cho con bú, tôi mới chợt nhận ra vẫn chưa có ai chuẩn bị bữa ăn. Lúc ấy mẹ chồng mới sực nhớ ra việc nấu cơm cữ cho tôi.

Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện nhất thời vì bà mới lên chưa quen việc. Nhưng những ngày sau, tình trạng ấy vẫn tiếp diễn.

Ban công nhà tôi có vài chậu hoa lan mà trước đây tôi chỉ tưới nước cầm chừng. Mẹ chồng nhìn thấy thì thích lắm. Bà dành hàng giờ để ngắm nghía, cắt lá vàng, thay đất, buộc lại từng cành hoa. Có hôm từ sáng sớm tôi đã nhờ bà đi chợ mua ít thực phẩm để hầm chân giò. Bà nhận lời ngay nhưng rồi mải mê chăm mấy chậu lan ngoài ban công, đến khi tôi hỏi khéo về nồi chân giò hầm thì đã gần trưa, bà mới giật mình nhớ ra mình chưa đi chợ.

Không chỉ hoa lan, bất cứ thứ gì trong nhà cũng có thể khiến bà dành cả buổi để chăm chút. Một lần dọn tủ quần áo, bà phát hiện một túi quần áo cũ của chồng tôi. Những chiếc áo sờn cổ, quần rách gấu mà tôi định bỏ đi từ lâu được bà mang ra vá lại cẩn thận. Bà ngồi khâu từng đường chỉ, thay từng chiếc cúc suốt mấy tiếng đồng hồ. Đến lúc xong việc thì bữa trưa cũng muộn hẳn.

Mẹ chồng khăn gói lên thành phố chăm tôi ở cữ, bà bận luôn tay luôn chân nhưng lại khiến tôi đói lả- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Rồi lại đến chuyện rèm cửa. Thấy rèm trong nhà đã cũ, bà quyết định tự may bộ mới. Mấy ngày liền, phòng khách đầy vải vóc, kéo, thước đo và máy khâu. Bà hào hứng tính toán từng ô cửa sổ, đo đi đo lại cho thật chuẩn. Ai đến chơi cũng khen bà khéo tay, đảm đang. Quả thật những tấm rèm bà may rất đẹp, nhưng trong khoảng thời gian đó, chuyện cơm nước của tôi lại thường xuyên bị chậm trễ, bà cũng chẳng bế cháu giúp để tôi nghỉ ngơi.

Điều khiến tôi khó xử nhất là mẹ chồng không hề lười biếng hay vô tâm. Trái lại, bà làm việc từ sáng đến tối, gần như không có lúc nào ngồi nghỉ. Chỉ là trong suy nghĩ của bà, việc sửa sang nhà cửa, chăm cây cảnh, vá lại quần áo hay làm đẹp không gian sống cũng là cách chăm lo cho gia đình. Còn với tôi, một người vừa sinh con, điều cần nhất lại là những bữa cơm đúng giờ và sự hỗ trợ thiết thực trong sinh hoạt hằng ngày.

Nhiều lần nhìn mẹ lúi húi ngoài ban công hoặc cặm cụi bên máy khâu, tôi định góp ý nhưng lại ngần ngại. Tôi biết bà có lòng tốt, cũng biết bà đã vất vả lên đây giúp đỡ con cháu. Thế nhưng mỗi khi vừa bế con vừa ăn tạm gói bánh hay đợi đến quá trưa, lúc đói lả mới có bữa cơm nóng, tôi lại thấy tủi thân. Tôi vẫn chưa biết phải nói thế nào để mẹ hiểu rằng trong những ngày ở cữ này, thứ tôi cần nhất không phải những chậu lan được cắt tỉa gọn gàng hay những tấm rèm mới tinh, mà đơn giản chỉ là một người nhớ giúp tôi bữa ăn tiếp theo sẽ đến lúc nào.

Bạn đang đọc bài viết "Mẹ chồng khăn gói lên thành phố chăm tôi ở cữ, bà bận luôn tay luôn chân nhưng lại khiến tôi đói lả" tại chuyên mục Nhịp sống. Mọi nội dung cộng tác vui lòng gọi hotline (0937636383hoặc gửi về địa chỉ email ([email protected]).  
#hungthinh