


Trong ánh bình minh vừa ló rạng, khi những tia nắng đầu ngày nhẹ nhàng phủ xuống Đồng Tháp Mười (Tây Ninh), cánh đồng lúa chín hiện lên như một “biển vàng” óng ả. Từ trên cao, những thửa ruộng vuông vức nối dài đến tận chân trời, xen giữa là các con đường nội đồng uốn lượn mềm mại như mạch sống, đánh thức một ngày mùa rộn ràng bắt đầu.



Những bông lúa cúi đầu, hạt chắc vàng óng, oằn mình trong nắng gió, kết tinh của bao ngày dãi dầu chăm bón. Một vụ mùa thuận lợi, thời tiết êm ả, đã vun đầy từng hạt lúa, mang theo niềm hy vọng no ấm trên cánh đồng Đồng Tháp Mười.



Giữa “biển vàng” Đồng Tháp Mười, mùa gặt bước vào nhịp cao điểm. Tiếng máy gặt đập liên hợp rền vang, hòa cùng tiếng gọi nhau í ới giữa đồng, tạo nên bản hòa âm rộn ràng của mùa vàng. Những cỗ máy hiện đại thay thế dần tiếng liềm năm cũ, vận hành không ngơi nghỉ; chỉ trong chốc lát, từng dải lúa được thu hoạch gọn gàng, hạt lúa tách ra, đổ đầy bao.



Ngay trên cánh đồng, những nhóm nông dân tất bật thu gom, đóng bao, chuyển lúa trong nhịp hối hả của mùa gặt. Những bao lúa vàng xếp chồng trên xe, nối nhau rời ruộng về điểm tập kết. Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt sạm nắng của người nông dân, nhưng trong ánh mắt họ lấp lánh niềm vui của một vụ mùa trọn vẹn, khi hạt lúa đã kịp “về đích”.



Sau thu hoạch, lúa được phơi mình dưới nắng để hong khô, rồi đóng bao, chuyển về các điểm tập kết; nhiều ruộng còn được thu mua và vận chuyển thẳng về nhà máy, khép lại một chu trình sản xuất nhanh gọn, hiện đại.


Giữa mùa vàng rực rỡ, tiếng cười trẻ nhỏ hòa cùng nhịp bước chậm rãi của những chú trâu kéo xe, tạo nên bức tranh làng quê yên bình, dung dị.

Hoàng hôn buông xuống, cánh đồng lúa trải dài hun hút chìm trong sắc vàng dịu nhẹ, vẽ nên bức tranh yên bình mà vẫn căng tràn nhịp sống mùa gặt.



Mùa lúa chín ở Đồng Tháp Mười không ồn ào, không phô trương. Nhưng chính sự bình dị ấy lại tạo nên sức hút đặc biệt nơi mỗi khung hình đều kể một câu chuyện, mỗi hạt lúa đều mang theo giấc mơ no ấm.







