Tôi làm dâu trong một gia đình không quá khắt khe nhưng cũng đủ nguyên tắc để mọi chuyện đều phải “đúng ý” bố mẹ chồng. Từ ngày em chồng tôi ly hôn, căn nhà này có thêm một nỗi im lặng. Em chồng về ở với bố mẹ đẻ, mang theo đứa con nhỏ, lặng lẽ suốt gần 2 năm. Tôi nhìn mà thương, nhưng cũng chỉ biết thỉnh thoảng hỏi han vài câu.
Rồi một ngày, nó nói với cả nhà là sẽ đi bước nữa. Người nó chọn là Quân, một người đàn ông góa vợ ở làng bên. Tôi có nghe loáng thoáng về anh ta, đại khái là không được tiếng tốt lắm. Không ai nói rõ, chỉ là những cái lắc đầu, những câu bỏ lửng. Bố mẹ chồng tôi phản đối ngay lập tức. Ông bà nói thẳng, nếu nó nhất quyết lấy thì sau này tự lo, gia đình không can dự, không đứng ra tổ chức gì hết.
Không khí trong nhà trở nên nặng nề, em chồng tôi không cãi, chỉ im lặng rồi hôm sau xách túi đi. Tôi nghĩ chắc nó cũng bỏ ý định, nhưng không phải. Một buổi chiều, nó tìm tôi, nói nhỏ, nhờ tôi đứng ra lo giúp mâm cỗ cưới. Không cần linh đình, chỉ cần có mâm cỗ ra mắt, có họ hàng hai bên chứng kiến là được. Nó bảo không dám nhờ bố mẹ nữa nhưng cũng không muốn đi bước nữa mà không đàng hoàng, khiến nhà trai chê cười.
Ảnh minh họa
Nhìn nó, tôi không thấy cái vẻ bồng bột như bố mẹ chồng vẫn nghĩ, mà chỉ thấy một người đã đi qua một lần đổ vỡ, giờ muốn nắm lấy một cơ hội khác. Dù hiểu và thương em chồng nhưng tôi lại kẹt ở giữa. Nếu tôi giúp, nghĩa là tôi đứng về phía em chồng, trái ý bố mẹ chồng. Còn nếu tôi từ chối, thì khác gì quay lưng với nó trong lúc nó cần người thân nhất.
Tối đó, tôi kể lại chuyện với chồng. Anh im lặng rất lâu rồi chỉ nói chuyện này khó, anh cũng không dám đứng ra. Anh sợ bố mẹ trách.
Những ngày sau, em chồng vẫn nhắn tin cho tôi, không thúc giục, chỉ hỏi tôi suy nghĩ đến đâu rồi. Cách nó nói chuyện khiến tôi càng thấy áy náy. Nó không hề trách móc hay ép buộc, chỉ đặt niềm tin vào tôi.
Ở nhà, bố mẹ chồng vẫn giữ quan điểm cũ. Mỗi lần nhắc đến là lại thở dài, nói rằng nó dại dột, rồi sẽ khổ. Tôi nghe mà không biết phải nói gì vì mình đâu phải em chồng, cũng đâu phải bố mẹ đẻ của em mà có quyền quyết định. Tôi không biết mình nên làm thế nào để không ai bị tổn thương quá nhiều?







