Tôi lấy chồng năm 27 tuổi. Anh hơn tôi ba tuổi, làm kỹ sư xây dựng, tính hiền lành và ít nói. Ngày mới cưới, bạn bè ai cũng bảo tôi may mắn vì gặp được người đàn ông biết lo cho gia đình. Anh không lãng mạn, cũng hiếm khi nói lời ngọt ngào, nhưng tháng nào cũng đưa hết lương cho vợ, cuối tuần chở con đi chơi, tối về phụ tôi rửa bát. Tôi từng tin kiểu đàn ông như vậy sẽ không bao giờ phản bội.
Sau khi sinh con thứ hai, tôi nghỉ việc ở nhà gần một năm. Cuộc sống của tôi quanh quẩn bỉm sữa, chợ búa, cơm nước. Còn anh bận hơn trước vì nhận thêm dự án ngoài. Có những hôm gần nửa đêm anh mới về, người nồng mùi bia, vừa nằm xuống đã ngủ. Tôi thương chồng vất vả nên không hỏi nhiều. Thỉnh thoảng thấy anh ôm điện thoại nhắn tin lúc khuya, tôi chỉ nghĩ chắc trao đổi công việc.
Cho đến một tối cuối tuần, anh đi tắm còn điện thoại để trên bàn. Máy rung liên tục vì tin nhắn. Ban đầu tôi không định xem, nhưng dòng thông báo hiện lên khiến tay tôi lạnh ngắt: “Anh thấy bé hợp gu, nếu gặp kín đáo thì nhắn em nhé”. Tôi chết lặng vài giây rồi mở màn hình. Trong một nhóm chat có hàng nghìn thành viên, chồng tôi dùng tài khoản ẩn danh đăng bài tìm “sugar baby”. Bên dưới là hàng loạt tin nhắn với những cô gái trẻ, có người còn đang là sinh viên. Anh hỏi chiều cao, ngoại hình, mức hỗ trợ mỗi tháng và cả chuyện gặp riêng ở khách sạn.
Tôi đọc mà tay run đến mức không giữ nổi điện thoại. Người đàn ông mỗi sáng vẫn cúi xuống buộc tóc cho con gái, tối về hỏi vợ hôm nay ăn gì, lại có thể sống hai mặt như thế sao? Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện tiền bạc, mà là cách anh nói chuyện với những cô gái kia. Anh dùng những lời dịu dàng chưa từng dành cho vợ. Có đoạn anh nhắn: “Ở cạnh em anh mới thấy thoải mái”. Tôi đọc xong chỉ muốn bật khóc.
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nằm cạnh chồng mà cảm giác như bên cạnh là người xa lạ. Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy nấu ăn, đưa con đi học như bình thường. Nhưng đến tối, khi hai đứa nhỏ đã ngủ, tôi đặt điện thoại trước mặt anh và hỏi: “Anh giải thích đi”. Chồng tôi tái mặt. Anh im lặng rất lâu rồi nói chưa từng gặp ai ngoài đời, chỉ tham gia cho vui vì tò mò. Nhưng tôi không còn đủ ngây thơ để tin. Một người đàn ông tử tế sẽ không dành hàng tháng trời nhắn tin gạ gẫm những cô gái trẻ chỉ để “cho vui”.
(Ảnh minh hoạ)
Tôi hỏi anh thiếu điều gì ở gia đình này. Anh ngồi cúi đầu rất lâu rồi bảo áp lực công việc, cuộc sống lặp đi lặp lại khiến anh thấy ngột ngạt. Anh nói đôi lúc chỉ muốn tìm cảm giác được người khác ngưỡng mộ, chiều chuộng. Nghe xong tôi vừa tức vừa tủi. Hóa ra trong lúc tôi đầu tắt mặt tối chăm con, thức trắng những đêm con sốt, người đàn ông tôi tin tưởng lại lên mạng tìm cảm giác mới lạ.
Hai tuần sau đó là quãng thời gian nặng nề nhất cuộc hôn nhân của tôi. Tôi nhìn đâu cũng thấy nghi ngờ. Mỗi lần điện thoại anh sáng màn hình, tim tôi lại thắt lại. Có hôm đang gấp quần áo cho con, tôi bất giác bật khóc vì nhớ đến những tin nhắn kia. Anh xin lỗi rất nhiều, xóa tài khoản, hứa thay đổi, thậm chí chủ động đưa tôi giữ điện thoại. Nhưng niềm tin một khi đã rạn thì khó lành như cũ.
Điều khiến tôi đau nhất đến giờ vẫn là cảm giác bị phản bội ngay trong chính mái nhà mình vun vén. Tôi từng nghĩ ngoại tình phải bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ vụng trộm ngoài đời. Nhưng hóa ra đôi khi, nó bắt đầu từ vài dòng tin nhắn trong đêm và sự im lặng của người nằm cạnh mình suốt bao năm.
(Tâm sự của độc giả)







