shunshine group

Sang nhà chồng cũ ăn bữa vịt, hôm sau chết lặng khi nhận cuộc gọi từ vợ mới của anh

Admin

27/05/2026 00:33

Hôm ấy, bố mẹ chồng cũ nấu món vịt om sấu - món mà con trai tôi thích nhất. Cả nhà ăn uống rất vui vẻ.

Năm nay tôi 36 tuổi, ly hôn được tròn 3 năm. Ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi và Vũ đều có chút tiếc nuối, nhưng không ai trách ai. Chúng tôi chỉ mệt mỏi sau nhiều năm cố gắng dung hòa những khác biệt quá lớn về quan điểm sống và mục tiêu tương lai. Vũ thích ổn định, an toàn, còn tôi luôn muốn thay đổi, muốn thử sức thêm nhiều thứ. Càng sống lâu, chúng tôi càng nhận ra mình giống hai người bạn hơn là vợ chồng.

May mắn là cuộc chia tay ấy diễn ra trong yên bình, không giành giật tài sản, không nói xấu nhau, càng không cấm cản con gặp bố. Chúng tôi thống nhất rằng, dù không còn là vợ chồng, vẫn sẽ cùng nhau làm cha mẹ tốt của Bin - cậu con trai năm nay 7 tuổi.

Điều khiến tôi biết ơn nhất sau ly hôn là bố mẹ chồng cũ vẫn thương tôi như trước. Có lẽ vì họ hiểu chuyện đổ vỡ này không phải lỗi của riêng ai. Thỉnh thoảng ông bà gọi hỏi han, gửi quà cho cháu, có hôm còn tiện tay mua luôn phần đồ ăn tôi thích. Tôi vẫn gọi họ là bố mẹ như suốt gần mười năm qua.

Nửa năm trước, Vũ tái hôn. Tôi thật lòng mừng cho anh. Sau tất cả, ai cũng có quyền tìm hạnh phúc mới. Tôi cũng tự nhắc mình nên giữ khoảng cách để cuộc sống riêng của nhau được thoải mái. Những lần qua nhà ông bà nội, nếu biết Vũ ở đó, tôi thường chỉ đưa con rồi về.

Nhưng cách đây ít hôm, có một chuyện khiến tôi suy nghĩ mãi. Hôm ấy Bin mang giấy khen học sinh xuất sắc về nhà. Thằng bé vui lắm, ôm chặt tờ giấy rồi gọi điện khoe ngay với ông bà nội. Bố mẹ chồng cũ tôi cũng phấn khởi ra mặt. Ông bảo: "Chiều đưa Bin sang nhé, bố mua con vịt rồi nấu vịt om sấu cho cháu". Đó là món Bin thích nhất.

Chiều hôm ấy chỉ có bố mẹ chồng cũ và mẹ con tôi. Ông bà và tôi đều không bảo Vũ. Không khí bữa cơm rất bình thường, giống như một buổi liên hoan nhỏ của ông bà dành cho cháu nội. Bin vừa ăn vừa cười ríu rít, ông bà thì liên tục gắp thức ăn cho cháu. Tôi nhìn cảnh ấy chỉ thấy nhẹ lòng vì con mình vẫn được yêu thương đủ đầy dù bố mẹ không còn sống chung.

Sang nhà chồng cũ ăn bữa vịt, hôm sau chết lặng khi nhận cuộc gọi từ vợ mới của anh - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi đã nghĩ mọi thứ đơn giản như vậy. Cho đến vài ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ vợ mới của Vũ. Giọng cô ấy không to tiếng, nhưng lạnh và sắc.

Cô nói cô không thoải mái khi tôi vẫn về nhà bố mẹ chồng cũ ăn uống như thế. Rồi cô bóng gió rằng tôi “không dứt được” vì thấy gia đình bên đó khá giả. Cô bảo bây giờ Vũ đã có gia đình mới, tôi nên biết ý giữ khoảng cách. Nếu ông bà nhớ cháu thì cứ để Bin sang chơi, còn tôi không nên xuất hiện nữa.

Tôi chết lặng khi nghe những lời ấy. Suốt mấy năm qua, tôi chưa từng nghĩ mình đang làm điều gì sai. Tôi chưa bao giờ có ý quay lại với chồng cũ, càng không có suy nghĩ dựa dẫm hay “bám víu” như cô ấy nói. Sau ly hôn, tôi tự đi làm, tự nuôi con, tự lo cuộc sống của mình. Điều duy nhất tôi cố giữ là để con trai không cảm thấy mất đi gia đình nội. Thế nhưng chỉ một cuộc điện thoại, mọi thứ bỗng trở nên khó xử.

Mấy hôm nay tôi cứ nghĩ mãi. Có phải sau ly hôn, dù từng sống tử tế với nhau đến đâu, cũng nên cắt đứt hoàn toàn mọi mối liên hệ? Có phải sự văn minh mà tôi vẫn nghĩ hóa ra chỉ đúng với người trong cuộc, còn người đến sau thì không thể chấp nhận?

Tôi thương bố mẹ chồng cũ. Họ già rồi, chỉ mong được gần cháu nội. Tôi cũng thương con mình. Thằng bé vô tư đâu hiểu người lớn đang lấn cấn điều gì. Nó chỉ biết hôm ấy được ăn món vịt om sấu ông nội nấu, được cả nhà vỗ tay khi khoe giấy khen.

Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm ly hôn, bỗng thấy mình như một người thừa đứng giữa ranh giới rất mong manh của “tình thân” và “sự vô duyên”.

Tôi không giận vợ mới của Vũ. Nếu đặt mình vào vị trí cô ấy, có lẽ tôi cũng sẽ chạnh lòng phần nào khi chồng cũ của vợ vẫn qua lại với gia đình bên nội quá thân thiết. Nhưng điều khiến tôi buồn nhất là cô ấy nhìn tôi bằng sự nghi ngờ, trong khi tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng: người lớn hết duyên vẫn có thể cư xử tử tế với nhau, miễn là điều đó tốt cho con trẻ.

Mấy hôm nay, tôi cứ tự hỏi, trong câu chuyện này, rốt cuộc tôi đã sai ở đâu? Nhưng dù đúng sai thế nào, có lẽ từ giờ tôi sẽ phải học cách giữ khoảng cách hơn. 

Tâm sự của độc giả!

Bạn đang đọc bài viết "Sang nhà chồng cũ ăn bữa vịt, hôm sau chết lặng khi nhận cuộc gọi từ vợ mới của anh" tại chuyên mục Nhịp sống. Mọi nội dung cộng tác vui lòng gọi hotline (0937636383hoặc gửi về địa chỉ email ([email protected]).  
#hungthinh