Có những người gọi là "người nhà", nhưng bạn vĩnh viễn không bao giờ có thể sưởi ấm được lòng họ bằng tiền bạc hay sự cung phụng. Không phải vì họ ác ý, mà vì trong lòng họ đã có một sự ưu tiên khác không dành cho bạn...
Kết hôn 5 năm, trải nghiệm sâu sắc nhất của tôi chính là: Có những người dù chung một mái nhà, bạn vĩnh viễn không thể sưởi ấm được lòng họ.
Mẹ chồng tôi, bà Lưu Mỹ Phấn là một giáo viên tiểu học đã về hưu. Bà không phải người độc ác, không mắng chửi con dâu bao giờ, nhưng ở bà luôn có một sự lạnh nhạt giữ khoảng cách mà tôi – một đứa con dâu tỉnh lẻ luôn cố gắng hòa nhập mất 4 năm mới chịu chấp nhận rằng mình không thể xóa bỏ được.
Tranh minh họa
Món quà đổi lấy sự bẽ bàng
Năm ngoái, thấy bà hay than đau lưng do di chứng đứng lớp nhiều năm, tôi đã dành cả tháng lương hơn 30 triệu đồng nhờ người quen đặt một chiếc ghế massage thông minh đời mới nhất. Tôi háo hức nghĩ đến cảnh bà thoải mái nằm thư giãn, có thể vui vẻ khoe với mấy bác tổ dân phố: "Con dâu cả mua cho tôi đấy!".
Tôi và chồng tự tay khênh chiếc ghế nặng nề ấy lên tầng, đặt trang trọng ở góc phòng khách nhiều ánh sáng nhất. Thế nhưng, ngay chiều hôm sau đi làm về, tôi ngơ ngác khi thấy khoảng trống ấy đã được thay bằng một chiếc kệ hoa cũ.
Tôi thuận miệng hỏi: "Mẹ ơi, chiếc ghế massage đâu rồi ạ?".
Mẹ chồng tôi vừa xem tivi, vừa thản nhiên đáp, giọng điệu dửng dưng như nói về một món đồ thừa: "À, cái đó to quá, chật nhà. Mẹ bảo bà Vương dưới lầu khênh về dùng rồi. Nhà mình nhỏ, để vướng chân".
Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Chiếc ghế hơn 30 triệu, bà ngồi chưa đầy mười phút. Lý do chật nhà chỉ là cái cớ, bởi cái kệ hoa cũ của bà chiếm diện tích cũng chẳng kém là bao. Điều làm tôi thắt lòng không phải là tiếc tiền, mà là sự tùy tiện của bà đối với công sức và tấm lòng của tôi. Bà đem tặng nó cho một người hàng xóm một cách nhẹ nhàng như cho một bó rau, không một lời bàn bạc trước với con dâu.
Chồng tôi thấy sắc mặt tôi thay đổi, định nói gì đó nhưng tôi đã ngăn lại. Tôi không khóc, không làm ầm ĩ lên cho giống một cuốn phim. Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: "Vâng, mẹ thấy không hợp thì thôi ạ".
Nhưng ngay giây phút đó, tôi tự nói với chính mình: "Hà Niệm Ngữ, sự cố gắng của cô đến đây là đủ rồi".
Ảnh minh họa
Màn kịch "Mẹ hiền dâu thảo"
Năm nay, lại đến sinh nhật bà.
Cô em dâu Vương Nhược Hy – vợ chú út đã rục rịch chuẩn bị trước ba ngày trong nhóm chat gia đình. Nhược Hy khéo léo, dẻo miệng, lại là người thành phố nên rất hợp ý mẹ chồng. Cô ta đặt một nhà hàng sang trọng, chụp ảnh bó hoa ly rực rỡ gửi vào nhóm kèm dòng tin nhắn: "Chị dâu ơi, năm nay tụi mình chuẩn bị bất ngờ gì cho mẹ đây ạ?".
Mẹ chồng tôi lập tức trả lời bằng tin nhắn thoại, giọng ngập tràn sự cưng chiều: "Ôi dào, vẫn là Nhược Hy có tâm nhất. Vẽ chuyện tiêu tiền hoang phí làm gì, cả nhà ăn uống đơn giản là được rồi".
Tôi nhìn màn hình điện thoại, lòng bình lặng đến lạ lùng. Tôi thong thả gõ vài chữ: "Em cứ đặt đi, chị bận việc nên đi cùng mọi người thôi". Rồi tôi úp máy xuống, nhấp một ngụm cà phê. Vở kịch mang tên "lấy lòng" này, tôi chính thức rút vai.
Buổi tối sinh nhật, tôi và chồng đến đúng giờ. Phòng bao được trang trí rất đẹp, mẹ chồng tôi mặc chiếc áo khoác mới, gương mặt rạng rỡ ngồi ở vị trí trung tâm, Nhược Hy thì ríu rít bên cạnh gắp thức ăn cho bà.
Tôi bước đến, đặt một chiếc túi giấy nhỏ lên bàn: "Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ".
Đó là một chiếc khăn lụa có giá vài trăm nghìn tôi tiện tay mua ở siêu thị gần cơ quan vào giờ nghỉ trưa, mất chưa đầy 5 phút để chọn. Mẹ chồng tôi liếc qua, khách sáo bảo: "Ừ, đến là được rồi, vẽ chuyện". Bà đặt chiếc túi sang một bên, không có ý định mở ra xem, rồi lại quay sang cười nói với Nhược Hy về chuyến du lịch sắp tới mà vợ chồng chú út tài trợ.
Sự buông bỏ nhẹ nhàng
Suốt bữa ăn, tôi hoàn toàn thoải mái. Tôi không còn cảm giác tủi thân, không còn chăm chăm nhìn xem mẹ chồng có gắp thức ăn cho mình không, cũng không cố tìm câu chuyện để lấy lòng bà như những năm trước. Tôi tập trung thưởng thức những món ăn ngon, thi thoảng mỉm cười phụ họa một vài câu xã giao.
Chồng tôi ngồi bên cạnh, nắm chặt lấy tay tôi dưới gầm bàn như một lời xin lỗi muộn màng. Tôi quay sang mỉm cười với anh, ra hiệu rằng mình hoàn toàn ổn.
Đến phần cắt bánh kem, mọi người đứng dậy chụp ảnh. Nhìn mẹ chồng hạnh phúc trong vòng tay vợ chồng chú út, tôi nhận ra một điều: Bà không sai khi yêu thương đứa con hợp gu với bà hơn, và tôi cũng không sai khi giữ lại sự tự trọng của chính mình.
Không có màn tranh cãi nảy lửa, không có sự xuất hiện của những tình tiết trả đũa cay nghiệt. Món quà "0 đồng" về mặt tâm sức năm nay của tôi chính là câu trả lời cho chiếc ghế massage năm ngoái. Tôi vẫn hoàn thành trách nhiệm của một người con dâu: có mặt, chúc tụng, quà cáp đúng mực lễ nghĩa. Nhưng sự chân thành và cung phụng tuyệt đối thì không bao giờ có nữa.
Khi ngọn nến vụt tắt rồi căn phòng sáng đèn trở lại, tôi thấy mình nhẹ nhõm vô cùng. Hóa ra, buông bỏ sự kỳ vọng vào người khác mới là cách tốt nhất để yêu thương chính mình.







