Tôi quen My qua một buổi sinh nhật bạn chung. Em nhỏ nhẹ, ăn nói dễ thương và đặc biệt rất biết cách khiến người đối diện có cảm giác mình cần được che chở. Thời gian đầu yêu nhau, My luôn từ chối để tôi trả tiền mỗi lần đi ăn. Em còn hay nói: “Em không thích dựa dẫm đàn ông”. Chính điều đó khiến tôi càng tin mình gặp đúng người. Nhưng chỉ vài tháng sau, những cuộc gọi nhờ giúp đỡ bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là vài trăm nghìn tiền xăng xe, tiền điện thoại hay tiền trọ cuối tháng. My luôn nói sẽ trả ngay khi nhận lương. Tôi chưa từng nhắc lại vì nghĩ người yêu khó khăn thì giúp nhau là chuyện bình thường. Dần dần, số tiền tăng lên thành vài triệu. Có lần My khóc nức nở bảo mẹ phải nhập viện giữa đêm, tôi đang ngủ cũng bật dậy chuyển khoản ngay. Hôm sau hỏi thăm, em chỉ trả lời ngắn gọn rằng mẹ đã ổn rồi, còn chuyện tiền thì hoàn toàn im lặng như chưa từng tồn tại.
(Ảnh minh họa)
Khoảng nửa năm yêu nhau, tôi bắt đầu thấy áp lực. Lương tôi không quá cao nhưng tháng nào cũng phải xoay xở cho những khoản vay bất chợt của My. Em rất hay quên ví mỗi khi đi ăn, còn những lần tôi lỡ than hết tiền thì em lại giận dỗi, nói tôi tính toán với người yêu. Có lần tôi mạnh dạn nhắc khéo chuyện trả tiền, My ôm lấy tay tôi rồi cười: “Sau này cưới nhau thì tiền anh hay tiền em cũng vậy thôi”. Chỉ một câu đó lại khiến tôi mềm lòng.
Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi vào tối cuối tuần cách đây một tháng. Buổi chiều hôm ấy, My nhắn tôi vay năm triệu vì em trai học đại học cần đóng học phí gấp. Tôi phải rút khoản tiết kiệm định sửa xe để gửi cho em. Thế nhưng tối cùng ngày, một người bạn vô tình gửi tôi đoạn clip quay ở quán bar. Trong clip, My đang đứng nhảy cùng nhóm bạn, trên bàn đầy rượu ngoại và bánh sinh nhật. Điều khiến tôi chết lặng là chiếc túi hàng hiệu em đeo đúng mẫu tôi từng nghe nói có giá gần hai chục triệu đồng.
Tôi gọi điện ngay nhưng My không nghe máy. Gần nửa đêm em mới gọi lại, giọng vẫn còn hơi men rồi trách ngược tôi vì theo dõi cuộc sống của em. Hai đứa cãi nhau lớn lần đầu tiên từ khi yêu. My nói em áp lực vì lúc nào cũng phải tỏ ra mạnh mẽ trước tôi, rằng em chỉ muốn tự thưởng cho bản thân một chút. Tôi hỏi vậy khoản học phí của em trai là gì thì em im lặng rất lâu rồi đáp nhỏ: “Em chưa nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng đến thế”.
Ba ngày nay My liên tục nhắn tin xin gặp mặt để giải thích. Em bảo đã bán chiếc túi kia và sẽ trả lại tiền cho tôi từng chút một. Bạn bè khuyên tôi nên dừng lại vì một người yêu mình thật lòng sẽ không lợi dụng lòng thương của đối phương nhiều đến vậy. Nhưng điều khiến tôi băn khoăn là ngoài chuyện tiền bạc, My vẫn luôn ở bên mỗi khi tôi mệt mỏi, vẫn chăm sóc tôi rất dịu dàng. Tôi không biết thứ tình cảm ấy là thật hay chỉ là cách để giữ lại một chỗ dựa mà em chưa muốn mất.
(Tâm sự của độc giả)







