Những năm gần đây, trên mạng xã hội Trung Quốc xuất hiện ngày càng nhiều câu chuyện về phụ nữ ngoài 30 tuổi quyết định nghỉ việc, rời bỏ cuộc sống ổn định để đi du học. Tất cả tạo nên xu hướng "phụ nữ lớn tuổi đi du học" và "phụ nữ độc thân đi du học", thu hút nhiều sự quan tâm. Thậm chí, nhiều người ngoài 30, và còn chưa lập gia đình, chưa có người yêu bắt đầu đưa chuyện đi du học vào một “option” đáng để cân nhắc.
Giữa áp lực công việc, nỗi lo tuổi tác, chuyện kết hôn hay cảm giác cuộc sống lặp lại, họ xem việc du học như một cơ hội để tạo ra “điểm bẻ lái” cho cuộc đời. Dù phải đánh đổi bằng tiền bạc, sự ổn định và cả cảm giác an toàn, nhiều người vẫn cho rằng đó là quyết định đáng giá nhất họ từng làm.
Không còn là hình ảnh du học sinh tuổi đôi mươi vừa tốt nghiệp đại học, nhiều người trong số họ đã có nhiều năm đi làm, từng giữ vị trí quản lý, có tích lũy tài chính nhưng vẫn chọn bắt đầu lại từ đầu ở một quốc gia xa lạ.
Dưới đây là câu chuyện của 3 phụ nữ ngoài 30 tuổi, độc thân, chưa kết hôn, từng gây chú ý khi chia sẻ hành trình “bỏ hết để đi du học”.
Bỏ việc sau 7 năm đi làm, dùng gần hết tiền tiết kiệm để sang Singapore du học
Miêu Miêu (32 tuổi) từng làm việc tại một công ty internet ở Bắc Kinh suốt 7 năm trước khi quyết định nghỉ việc để sang Singapore du học.
Miêu Miêu đến Singapore du học.
Cô cho biết bản thân vốn là người thích sự ổn định, từ đi học đến đi làm đều đi theo một lộ trình “an toàn”. Tuy nhiên càng lớn, cô càng cảm thấy những danh xưng công việc không còn đại diện cho con người thật của mình.
“Người khác giới thiệu tôi là nhân viên của một công ty lớn. Nhưng nếu một ngày rời khỏi công ty đó, tôi là ai?”, cô chia sẻ.
Sau nhiều năm đi làm, Miêu Miêu bắt đầu muốn dừng lại để nâng cấp bản thân. Vì không có nhiều thời gian học tiếng Anh khi còn đi làm, cô chọn Singapore do môi trường an toàn và có chương trình giảng dạy bằng tiếng Trung liên quan đến khởi nghiệp, lĩnh vực cô từng làm trước đó.
Chi phí du học khoảng hơn 300.000 NDT/năm (hơn 1 tỷ đồng), chưa tính sinh hoạt phí. Dù gần như dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cho việc học, cô vẫn cho rằng số tiền này “đáng để chi”.
Ở đất nước mới, cô dành thời gian đi học, có thêm nhiều trải nghiệm mới sau tuổi 30.
Theo Miêu Miêu, điều khó nhất của việc du học ở tuổi ngoài 30 không phải thi cử hay học hành, mà là học cách buông bỏ sự ổn định. Trước khi nghỉ việc, cô có công việc tốt, sếp tin tưởng, cuộc sống đều đặn mỗi ngày. Nhưng chính cảm giác quá ổn định khiến cô thấy mình giống “con ếch trong nồi nước ấm” (hay hiệu ứng ếch luộc, là một câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng, mô tả việc nếu thả ếch vào nước lạnh rồi đun sôi từ từ, nó sẽ không nhận ra nguy hiểm và bị luộc chín. Bài học này cảnh báo về việc không chịu thay đổi hoặc không nhận ra các mối nguy hiểm đang diễn ra chậm rãi - PV).
Sau khi sang Singapore, cô cho biết bản thân trở nên cởi mở hơn, bắt đầu tận hưởng cuộc sống thay vì chỉ xoay quanh công việc. Cô học cách giao tiếp tự tin, tham gia nhiều hoạt động, kết bạn và cảm thấy mình dần thay đổi tính cách.
“Trước đây tôi rất ngại thể hiện bản thân. Nhưng bây giờ tôi nghĩ con người nên sống thoải mái và tự tin hơn, điều quan trọng nhất là khiến bản thân vui vẻ”, cô nói.
Bán nhà ở Thượng Hải để sang Hà Lan du học ở tuổi 33 chỉ để “đổi môi trường sống”
Carrie (35 tuổi) sang Hà Lan du học vào năm 2021, khi đã 33 tuổi. Trước đó cô làm trong lĩnh vực marketing tại Thượng Hải và từng giữ vị trí quản lý cấp trung.
Cô cho biết bản thân dần cảm thấy kiệt sức vì môi trường công sở cạnh tranh, đồng thời chịu áp lực lớn từ chuyện kết hôn. Dù từng muốn đi du học từ khi còn trẻ, cô chỉ thật sự thực hiện được sau tuổi 30 khi đã có đủ tiền bạc và sự độc lập.
Để chuẩn bị cho kế hoạch này, Carrie vừa đi làm vừa làm thêm công việc sáng tạo nội dung, tích góp tiền và bán luôn căn hộ nhỏ từng mua ở Thượng Hải.
Khác với nhiều người đi du học để lấy bằng cấp đẹp, Carrie cho biết mục tiêu của cô đơn giản là “đổi môi trường sống”. Vì vậy cô không quá đặt nặng chuyện trường top hay bảng xếp hạng.
Carrie quyết định đi du học, từ bỏ công việc quản lý.
Tuy nhiên, quyết định này vấp phải sự phản đối mạnh từ gia đình. Bố mẹ cô không hiểu vì sao ở tuổi ngoài 30, đã có công việc ổn định và nhà cửa rồi vẫn muốn sang nước ngoài bắt đầu lại từ đầu.
Ngoài ra, Carrie cũng thường xuyên bị thúc ép chuyện kết hôn. Cô kể ngay cả trong công việc, từng có đồng nghiệp buông lời : “Biết vì sao cô chưa lấy chồng không? Vì cô có quá nhiều ý kiến”.
Sang Hà Lan, Carrie phải thích nghi với rất nhiều thay đổi, như học hoàn toàn bằng tiếng Anh, sống tiết kiệm hơn, tự làm mọi việc và bắt đầu từ vị trí thấp nhất khi tìm việc sau tốt nghiệp.
Có giai đoạn cô bật khóc chỉ vì nấu hỏng một nồi sủi cảo, rồi nghĩ đến chuyện tương lai, công việc, áp lực tuổi tác và cảm giác mình “không giỏi bằng các bạn trẻ hơn”.
Cô đã tốt nghiệp, có cuộc sống mới, ở một đất nước mới.
Dù vậy, Carrie nói điều cô nhận được lớn hơn nhiều so với mất mát. Cô dần học được cách không so sánh “tiến độ cuộc đời” với người khác như trước kia.
“Ở đây tôi thấy nhiều người lương không cao nhưng sống rất hài lòng. Điều đó khiến tôi thay đổi suy nghĩ”, cô chia sẻ.
33 tuổi sang Canada học tiếp, từng bị tiếng Anh “tra tấn đến phát khóc”
Nhân vật thứ ba là Lu (33 tuổi), từng làm trong lĩnh vực giáo dục trực tuyến tại Bắc Kinh trước khi nghỉ việc và sang Canada du học ngành sản xuất video.
Cô cho biết từng cảm thấy cuộc sống công sở quá áp lực và đầy cạnh tranh. Có thời điểm làm việc đến kiệt sức, sốt gần 40 độ và phải tự gọi xe cấp cứu vì sống một mình.
Lu đi học một lĩnh vực mới.
Sau khi nghỉ việc, Lu có hai năm sống không công việc ổn định trước khi quyết định dùng gần như toàn bộ tiền tiết kiệm để đi du học.
Cô chọn Canada vì muốn theo đuổi lĩnh vực quay phim tài liệu ngoài trời - thứ vốn xuất phát từ sở thích cá nhân với các hoạt động trekking, lặn biển và du lịch.
Tuổi thơ của Lu khá đặc biệt. Bố mẹ ly hôn từ sớm, cô lớn lên cùng ông bà và gần như không nhận được nhiều sự quan tâm từ gia đình. Chính điều đó khiến cô quen với việc tự lập từ nhỏ.
Trước khi du học, Lu từng một mình trekking ở Nepal suốt 12 ngày. Trải nghiệm này khiến cô tin rằng chỉ cần đủ quyết tâm thì bản thân có thể vượt qua nhiều giới hạn.
Dù vậy, việc học ở Canada vẫn là thử thách lớn, đặc biệt là ngôn ngữ. Có thời điểm cô bị “khớp” hoàn toàn trong lớp học vì không hiểu thuật ngữ chuyên ngành, thậm chí từng bật khóc ngay giữa lớp khi không thể viết nổi một bài luận bằng tiếng Anh.
“Tôi gần như ngày nào cũng bị tiếng Anh ‘hành’. Hai ngày khóc nhỏ, ba ngày khóc lớn” , cô kể.
Tuy nhiên, điều khiến cô bất ngờ là không ai chế giễu mình. Bạn học và đồng nghiệp luôn động viên, giúp cô dần thích nghi với cuộc sống mới.
Cô cũng dành thời gian đi du lịch, tận hưởng cuộc sống.
Hiện tại, Lu cho biết cô không xem việc du học là “trốn chạy”, mà đơn giản là một cách sống khác. Với cô, điều quan trọng nhất là tiếp tục bước về phía trước thay vì đứng yên trong cảm giác lặp lại và bế tắc.
Nguồn: HK01.







