Tôi tên Công, năm nay 68 tuổi. Mấy hôm trước, tôi đi kiểm tra sức khỏe định kỳ trên thành phố rồi tiện ghé nhà con gái ở chơi một tuần. Tuổi già, điều khiến tôi vui nhất là được nhìn thấy các con có cuộc sống ổn định, gia đình êm ấm. Thế nhưng trong những ngày ở nhà con gái, tôi lại phát hiện một chuyện khiến bản thân vừa bất ngờ vừa ái ngại.
Con gái tôi tên Thúy, còn con rể là Vượng. Hai đứa lấy nhau được 8 năm, kinh tế không quá dư dả nhưng cũng thuộc diện khá ổn định. Những ngày ở đó, sáng nào tôi cũng dậy sớm uống trà. Tôi để ý thấy cứ khoảng hai ngày một lần, Thúy lại lấy tiền đưa cho chồng.
Ban đầu tôi nghĩ con gái đưa tiền để chồng mua thứ gì đó cho gia đình. Nhưng thấy việc này lặp đi lặp lại nên tôi tò mò hỏi, không ngờ câu trả lời làm tôi sững người.
Thúy nói rằng hàng tháng, sau khi lĩnh lương, Vượng phải đưa toàn bộ tiền cho vợ giữ. Sau đó mỗi ngày Thúy phát cho chồng 100.000 đồng để chi tiêu. Hôm nào đưa 200.000 đồng thì coi như tiền dùng trong hai ngày.
Tôi nghe xong mà không biết nên nói gì. Một trăm nghìn đồng mỗi ngày nghe qua có vẻ không ít, nhưng tính ra phải bao gồm ăn sáng, cà phê, xăng xe đi lại, thỉnh thoảng phát sinh bữa trưa nếu không mang cơm theo. Khoản đó chỉ vừa đủ chi tiêu cơ bản chứ nếu phát sinh tình huống bất ngờ thì sẽ rơi vào thế khó.
Tôi nghĩ đến cảnh xe hỏng giữa đường, có việc cần gặp bạn bè hay đơn giản là mời đồng nghiệp một cốc nước, nếu trong túi chỉ còn vài chục nghìn đồng thì cũng khá khó xử.
Là đàn ông, tôi phần nào hiểu tâm trạng của con rể. Ra ngoài xã hội, không ai muốn lúc nào cũng phải ngửa tay xin tiền vợ. Điều đó không phải vì sĩ diện, mà bởi mỗi người đều cần có một khoản chi tiêu cá nhân nhất định.
Đợi Vượng đi làm, tôi gọi Thúy ra nói chuyện riêng. Tôi bảo con rằng quản lý tài chính gia đình là việc tốt, nhưng kiểm soát chồng quá chặt như vậy thì không nên. Vượng mỗi tháng đưa cho vợ tới 25 triệu đồng, đó là sự tin tưởng rất lớn. Thế nhưng, ngày nào nó cũng phải chờ vợ phát tiền tiêu thì nghe không ổn chút nào.

Ảnh minh họa
Tôi kể cho con gái nghe chuyện của bố mẹ nó. Suốt 45 năm chung sống, mẹ nó chưa bao giờ quản lý tôi theo cách ấy. Tiền bạc trong nhà vẫn có người giữ, nhưng ai cũng có một khoảng riêng để chủ động chi tiêu khi cần.
Thúy giải thích rằng con bé muốn chi tiêu tiết kiệm để tích lũy cho tương lai. Hơn nữa, Thúy sợ chồng có nhiều tiền trong người rồi sinh hư, tụ tập bạn bè, tiêu xài lãng phí. Nghe vậy, tôi chỉ cười.
Tôi nói với con rằng nếu một người vốn muốn hư thì không có tiền họ vẫn tìm cách hư. Còn người sống có trách nhiệm thì dù có vài triệu trong túi cũng biết đâu là giới hạn.
Tôi khuyên Thúy mỗi tháng nên để lại cho chồng khoảng 5 triệu đồng làm tiền chi tiêu cá nhân. Khoản đó không phải quá lớn, nhưng đủ để Vượng chủ động trong cuộc sống hằng ngày mà không phải đắn đo mỗi khi cần dùng đến tiền.
Có lẽ những lời phân tích của tôi khiến con gái suy nghĩ. Sau một hồi trò chuyện, Thúy gật đầu và nói rằng trước giờ nó chỉ nghĩ đến chuyện tiết kiệm cho gia đình mà chưa đặt mình vào vị trí của chồng. Nó cũng xin lỗi tôi vì đã làm tôi phải bận tâm.
Hôm sau, trước khi về nhà, tôi chuyển cho Vượng 10 triệu đồng. Tôi bảo con rể cứ cầm lấy để chi tiêu, không phải ngại.
Nhưng điều quan trọng hơn là tôi cũng nói chuyện thẳng thắn với Vượng. Tôi dặn con rằng sự tin tưởng phải đến từ hai phía. Nếu vợ đã đồng ý thoải mái hơn trong chuyện tiền bạc thì bản thân con cũng phải biết giữ chừng mực, đừng để sự tin tưởng ấy bị đánh mất.
Vượng xúc động cảm ơn tôi và hứa sẽ sống có trách nhiệm hơn nữa. Vượng cũng nhất định đòi gửi lại tôi số tiền 10 triệu đồng nhưng tôi bảo con phải nhận, đó là tấm lòng của bố. "Bố nhiều quỹ đen lắm", tôi cười, nói với con rể.
Trên đường về, tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Gia đình muốn bền lâu không chỉ cần tình yêu mà còn cần sự tôn trọng. Vợ chồng có thể cùng quản lý tiền bạc, cùng lo cho tương lai, nhưng đừng biến việc giữ tiền thành cách kiểm soát nhau. Khi đã là người một nhà, điều quý giá nhất vẫn là sự tin tưởng và thấu hiểu.
Tâm sự của độc giả!







