Hôm nay vô tình lướt mạng và thấy bức ảnh này, tự nhiên sống mũi mình cay cay, rồi lại bật cười một mình. Các mẹ nhìn xem, có quen thuộc không? Một chiếc xe máy, một bà mẹ đội mũ bảo hiểm kín mít, phía trước một em bé đang ngủ gục trong địu, phía sau một anh lớn ôm chặt lưng mẹ, đầu xe treo balo to đùng. Một tay giữ ghi-đông, một tay vẫn tranh thủ giơ điện thoại lên, có lẽ là đang xem bản đồ tìm đường, hoặc check một tin nhắn công việc gấp gáp.
Người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ có hai kiểu phản ứng. Người khắt khe thì bảo: "Nguy hiểm quá, đi đứng thế kia làm sao xử lý lúc lỡ có tình huống nguy hiểm?" . Người đồng cảm thì trầm trồ xuýt xoa: "Ôi mẹ siêu nhân, một mình cân cả thế giới, giỏi thật đấy!" .
Nhưng mình tin, nếu hỏi chính người mẹ trong bức ảnh, hay hỏi bất kỳ bà mẹ bỉm sữa nào đang trong hoàn cảnh ấy, câu trả lời nhận được sẽ chỉ là một cái cười trừ: "Có gì đâu mà giỏi, không làm thế thì biết làm sao bây giờ?"
Từ những cô gái "trói gà không chặt" đến những "nữ siêu nhân" bất đắc dĩ
Trước khi có con, chúng mình là ai? Là những cô gái điệu đà, xách cái túi xách nặng một chút đã mỏi vai, đi xe máy gặp trời mưa là luống cuống, làm việc gì cũng sợ đau, sợ mệt.
Thế rồi con đến. Những bản năng mà chính chúng ta từng nghĩ mình không bao giờ có, bỗng nhiên được "kích hoạt" một cách thần kỳ.
Từ sức mạnh cơ bắp vô biên, m ột tay bế con mười mấy cân, một tay xách làn đi chợ, chân vẫn đá chân chống xe máy rầm rầm.
Đến bộ não đa nhiệm tối tân, v ừa nấu cháo, vừa giặt đồ, tai vừa dỏng lên nghe tiếng con khóc ở phòng trong, đầu thì đang nhẩm tính hạn nộp báo cáo cho sếp.
Còn cả sức chịu đựng vô hạn nữa chứ. N hững đêm thức trắng vì con sốt, con mọc răng, sáng hôm sau vẫn trang điểm nhẹ nhàng, đóng bộ thanh lịch đi làm như chưa hề có cuộc chia ly với giấc ngủ.
Người ta khen các mẹ "giỏi thật đấy", "phi thường thật đấy". Nhưng đằng sau cái danh xưng "siêu nhân" ấy, thật ra là sự cố gắng mỗi ngày được bao bọc bằng tình yêu thương và trách nhiệm.
Không phải vì chúng ta giỏi, mà vì chúng ta là "Mẹ"
Thật ra, chẳng có người phụ nữ nào sinh ra đã muốn mình phải "ba đầu sáu tay". Ai mà không muốn được thong dong, được chở con đi chơi bằng ô tô che nắng che mưa, được một tay lái xe an toàn, còn tay kia thảnh thơi nắm lấy tay chồng?
Nhưng cuộc sống bỉm sữa thực tế không phải lúc nào cũng màu hồng và có sẵn người đỡ đần. Khi chồng bận đi làm kiếm tiền, khi ông bà ở xa, khi shipper giao hàng đến mà con đang quấy... thì một mình mẹ phải tự biến hình thành một đội quân.
Cái sự "cân tất cả" này, với người ngoài là điều không tưởng, nhưng với các mẹ, nó đã trở thành chuyện bình thường như cân đường hộp sữa . Chúng ta làm nó mỗi ngày, lặp đi lặp lại đến mức thuần thục như một phản xạ tự nhiên. Chúng ta không có thời gian để ngồi than vãn hay sợ hãi, vì dưới nách là con, sau lưng là con, trước mặt là cuộc sống.
Gửi những người mẹ đang "gồng gánh" cả thế giới ngoài kia!
Xem bức ảnh này, vừa thương người mẹ ấy, lại vừa thấy tự hào. Thương vì phụ nữ mình sao mà vất vả quá, gánh nặng trên vai cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nhưng tự hào vì nhận ra rằng s ức bật của một người mẹ là vô hạn.
Các mẹ à, thỉnh thoảng nếu có mệt quá, hãy cứ hạ bớt một chiếc balo xuống nhé. Nếu có thể nhờ vả ai đó, hãy cứ lên tiếng. Chúng ta mạnh mẽ vì con, nhưng chúng ta không phải là robot.
Còn nếu hoàn cảnh bắt buộc chúng ta vẫn phải tiếp tục "cân" mọi thứ như người mẹ trong ảnh, thì hãy tự ôm lấy chính mình và tự hào rằng: Mình đang làm rất tốt! Chúng ta có thể không phải là những người phụ nữ hoàn hảo nhất, nhưng vì con, chúng ta đã trở thành những phiên bản kiên cường nhất của chính mình.







