Tôi năm nay 26 tuổi, kết hôn được gần một năm và chưa có con. Nếu nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ tôi may mắn vì chồng kiếm được tiền, công việc đang dần ổn định và tương lai còn rộng mở. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu cảm giác cô đơn khi sống cùng một người đàn ông mà mọi gánh nặng sinh hoạt đều âm thầm đặt lên vai mình.
Ngày cưới, chồng tôi vừa trải qua cú sốc startup thất bại. Anh nghỉ việc, gần như trắng tay và quyết định ở nhà làm lại sản phẩm mới. Khi đó, gia đình tôi phản đối dữ dội, ai cũng bảo tôi còn trẻ, đừng đánh cược tương lai với một người chưa có công việc ổn định. Nhưng tôi thương anh, tin anh có ý chí nên vẫn chọn cưới. Những tháng đầu, tôi đi làm đều đặn, chi tiêu dè sẻn để hai vợ chồng có thể cầm cự. Có hôm cuối tháng chỉ còn vài chục nghìn trong ví, tôi vẫn động viên anh cố gắng vì tin rồi mọi chuyện sẽ tốt lên.
Và đúng là mọi chuyện đã tốt lên thật. Sau gần một năm, sản phẩm của anh bắt đầu có khách, thu nhập tăng rõ rệt, thậm chí nhiều tháng còn cao hơn cả lương tôi. Tôi từng nghĩ từ đây cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn, hai vợ chồng có thể cùng tiết kiệm, tính chuyện mua nhà, sinh con. Nhưng điều tôi không ngờ là gần như toàn bộ số tiền anh kiếm được đều gửi về cho bố mẹ giữ.
Anh chỉ đóng tiền trọ hàng tháng, còn tiền ăn uống, chợ búa, điện nước phát sinh hầu như tôi tự xoay xở. Có lần tôi nói khéo: “Hay từ tháng này anh đưa em một khoản để em lo sinh hoạt chung cho dễ tính toán”, anh trả lời: “Bố mẹ giữ giúp cho an toàn, anh sợ tiêu linh tinh”. Tôi nghe mà nghẹn. Chúng tôi là vợ chồng, vậy mà tôi lại không được tin tưởng để cùng quản lý tiền bạc.
Điều khiến tôi tủi thân hơn là anh gần như không đụng tay vào việc nhà. Sáng tôi đi làm, chiều về lại đi chợ, nấu cơm, rửa bát, dọn phòng. Anh ngồi trước máy tính từ sáng đến khuya và luôn nói mình bận làm việc, không biết nấu ăn. Có hôm tôi sốt vẫn phải lết xuống bếp vì nếu tôi không nấu thì cả hai sẽ ăn tạm mì gói. Anh chỉ hỏi vài câu rồi lại quay về với công việc.

(Ảnh minh họa)
Tôi đã nhiều lần tự hỏi có phải mình quá tính toán không. Chồng không rượu chè, không chơi bời, cũng đang cố gắng kiếm tiền. Nhưng điều tôi cần đâu chỉ là một người mang tiền về rồi gửi cho bố mẹ. Tôi cần cảm giác được đồng hành, được chia sẻ, được xem là người cùng xây dựng gia đình này.
Đỉnh điểm là tháng trước, tôi hết tiền trước ngày nhận lương vì phải đóng thêm vài khoản phát sinh. Tôi ngại ngùng vay tạm bạn thân hai triệu để đi chợ. Tối hôm đó nhìn chồng chuyển một khoản lớn về cho bố, tôi bật khóc ngay trong phòng tắm. Không phải vì tiếc tiền, mà vì lần đầu tiên tôi nhận ra mình đang sống trong một cuộc hôn nhân mà bản thân giống người ở trọ hơn là người vợ.
Tôi vẫn yêu chồng và biết anh từng rất khó khăn. Nhưng tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, đến lúc có con, mọi áp lực sẽ dồn hết lên vai tôi. Điều tôi muốn không phải giữ hết tiền của anh, mà chỉ là được nắm tay nhau thật sự, cả trong chuyện kiếm tiền lẫn chuyện vun vén một mái nhà.
(Tâm sự của độc giả)
Kim Tiền







