Tôi về nhà chồng được gần 3 năm. Chồng tôi là con một, nên mẹ chồng rất cưng chiều. Ban đầu, tôi cũng cố gắng hết sức để hòa nhập, để làm một người con dâu hiếu thảo. Nhưng dần dần, tôi nhận ra có một bức tường vô hình giữa tôi và mẹ chồng. Bà thường xuyên soi mói những chuyện nhỏ nhặt, từ cách tôi nấu ăn, dọn dẹp, đến cả cách tôi chăm sóc chồng con. Chồng tôi thì luôn đứng về phía mẹ, thậm chí còn hùa theo bà để chỉ trích tôi. Tôi đã nhiều lần tủi thân, khóc thầm, nhưng nghĩ đến chồng, đến gia đình nhỏ của mình, tôi lại cố gắng nhẫn nhịn.
Những lời nói bóng gió, những ánh mắt dò xét của mẹ chồng tôi đã quen. Nhưng điều khiến tôi đau lòng nhất là khi tôi bắt đầu nghe được những lời nói xấu trực tiếp từ chính chồng và mẹ chồng. Ban đầu chỉ là những câu chuyện tôi vô tình nghe được khi họ nói chuyện điện thoại, hoặc khi tôi đi ngang qua phòng khách. Họ nói về tôi như thể tôi là một người xa lạ, một gánh nặng, một người vợ không ra gì. "Vợ con vụng lắm, nấu ăn không hợp khẩu vị nói maic ó nghe đâu", "Mà chẳng biết vun vén gì"... Những lời lẽ ấy tôi nghe xong chán luôn. Tôi đã cố gắng bỏ ngoài tai, tự nhủ họ là mẹ con, có thể họ chỉ đang trút giận nhất thời hoặc đôi khi lấy chuyện làm quà. Nhưng rồi, tần suất những cuộc nói xấu ấy ngày càng nhiều, và những lời lẽ cũng ngày càng nặng nề hơn.
Đỉnh điểm là vào một buổi tối cuối tuần. Tôi đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối, thì nghe tiếng mẹ chồng và chồng nói chuyện ở phòng khách. Họ không biết tôi đang ở nhà, hay có lẽ họ nghĩ tôi đã đi ngủ. Mẹ chồng nói: "Con xem, cái H. (tên tôi) nó ăn mặc cứ lôi thôi lếch thếch, chẳng biết giữ ý tứ gì cả. Bảo sao con không chán." Chồng tôi cười hùa theo: "Đúng rồi mẹ, con cũng thấy vậy. Nhiều khi ở công ty gặp đồng nghiệp cũng con cái rồi mà ăn mặc, giao tiếp khác hẳn đi làm về nhìn thấy vợ thì..." Rồi họ còn bàn tán về chuyện tôi không khéo léo trong giao tiếp, không biết cách lấy lòng họ hàng bên chồng. Tôi đã ghi âm lại hết. Từng lời, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tim tôi. Tôi đứng lặng trong bếp, nước mắt cứ thế chảy dài. Không phải vì những lời nói đó, mà vì sự phản bội từ chính người chồng mà tôi yêu thương, tin tưởng.
(Ảnh minh họa)
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều đêm đó. Tôi không thể cứ mãi chịu đựng như vậy. Nhưng tôi cũng không muốn làm ầm ĩ, không muốn biến gia đình thành một bãi chiến trường. Tôi muốn họ phải tự nhận ra lỗi lầm của mình, phải tự thấy xấu hổ mà không cần tôi phải lớn tiếng. Và tôi đã nghĩ ra một cách.
Sáng hôm sau, tôi vẫn tỏ ra bình thường. Tôi chuẩn bị bữa sáng như mọi ngày, nhưng có một điểm khác biệt. Khi cả nhà đang ngồi ăn sáng, tôi giả vờ như đang tìm kiếm một công thức nấu ăn trên điện thoại. Tôi cố tình mở loa ngoài, và đoạn ghi âm tối qua. Tiếng mẹ chồng và chồng tôi bàn tán, chê bai tôi vang vọng khắp căn phòng. "Con bé đó vụng về lắm mẹ ạ, nấu ăn dở tệ", "Nó chỉ được cái mã thôi chứ chẳng biết vun vén gì", "Mẹ xem, cứ làm cái gì cũng hỏng"... Cả hai mẹ con họ đang ăn, bỗng khựng lại. Khuôn mặt mẹ chồng từ từ biến sắc, từ ngạc nhiên sang tái mét, rồi đỏ bừng vì xấu hổ. Chồng tôi thì đánh rơi cả đũa, mắt trợn tròn nhìn tôi, rồi nhìn mẹ. Không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại. Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục lướt điện thoại. Sau vài giây im lặng đến đáng sợ, tôi nhẹ nhàng tắt đoạn ghi âm, rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn họ: "Mẹ và anh nói chuyện gì mà vui thế ạ? Con nghe loáng thoáng mà không rõ." Mẹ chồng tôi lắp bắp không nói nên lời, chồng tôi thì cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào tôi. Bữa sáng hôm đó, không ai nói thêm một lời nào. Cả hai mẹ con họ ăn uống vội vàng rồi tìm cớ rời đi.
Từ hôm đó, không khí trong nhà có vẻ căng thẳng hơn. Mẹ chồng tôi ít nói chuyện với tôi hơn, nhưng cũng không còn soi mói hay nói bóng gió nữa. Chồng tôi thì tỏ ra quan tâm tôi hơn, thỉnh thoảng còn giúp tôi việc nhà. Tôi biết, vết rạn nứt này sẽ khó lành, nhưng ít nhất, tôi đã cho họ biết rằng tôi không phải là một người dễ bị bắt nạt. Tôi không cần phải cãi vã, không cần phải lớn tiếng, chỉ cần một chút "cao tay" là đủ để họ phải tự nhìn lại hành động của mình. Dù sao đi nữa, tôi cũng đã bảo vệ được lòng tự trọng của mình, và đó là điều quan trọng nhất.







