Tôi lấy vợ được hơn hai năm. Vợ tôi là giáo viên hợp đồng, công việc bấp bênh nên luôn mong một ngày được vào biên chế. Tôi hiểu áp lực của vợ nên chưa bao giờ trách cô ấy chuyện thu nhập hay tương lai nghề nghiệp. Điều khiến tôi mệt mỏi lại đến từ một hướng khác: mẹ vợ.
Ban đầu chỉ là những cuộc gọi hỏi han bình thường, nhưng càng về sau tôi càng cảm nhận được bà muốn can dự khá sâu vào cuộc sống của hai vợ chồng. Chuyện gì bà cũng muốn biết, từ tiền bạc, công việc cho đến những vấn đề liên quan đến nhà cửa, đất đai bên gia đình tôi. Tôi nghĩ bà thương con gái nên cố bỏ qua, cho đến một ngày vô tình đọc được những tin nhắn giữa hai mẹ con.
Hôm đó vợ tôi để quên điện thoại trên bàn khi đi tắm. Máy liên tục báo tin nhắn. Tôi không có thói quen xem điện thoại của vợ, nhưng màn hình sáng lên đúng lúc hiện nội dung khiến tôi giật mình. Người gửi là mẹ vợ. Bà nhắn: "Con hỏi thử xem mảnh đất cạnh nhà ông bà nội giờ đứng tên ai?", rồi tiếp theo là: "Sau này bố mẹ chồng chia đất thì phải tính cho tương lai của con". Kéo lên phía trên, tôi càng sốc hơn khi thấy hàng loạt đoạn trao đổi tương tự kéo dài nhiều tháng.
Có lúc bà còn bảo vợ tôi tìm hiểu xem gia đình tôi có dự định bán đất hay tách sổ không. Chưa dừng lại ở đó, bà thường xuyên thúc giục con gái tìm cách vào biên chế bằng mọi giá, thậm chí gợi ý chuyện vay mượn tiền nếu có cơ hội. Đọc xong, tôi ngồi chết lặng. Cảm giác khó chịu không phải vì sợ mất đất hay mất tài sản, mà vì tôi thấy những chuyện riêng tư nhất của gia đình mình đang bị đem ra bàn luận mỗi ngày.
Trong lúc bức xúc, tôi đem câu chuyện lên một diễn đàn mạng xã hội để tâm sự. Tôi nghĩ mọi người sẽ hiểu cảm giác của mình, nhưng phản ứng nhận được lại hoàn toàn khác những gì tôi tưởng tượng.

(Ảnh minh họa0
Bài đăng nhanh chóng thu hút hàng trăm bình luận. Nhiều người đồng cảm, cho rằng người lớn không nên can thiệp quá sâu vào cuộc sống của con cái sau khi lập gia đình. Nhưng cũng có không ít ý kiến quay sang chỉ trích tôi. Tôi dành cả đêm để đọc từng bình luận. Có những câu làm tôi khó chịu, nhưng cũng có những ý kiến khiến tôi giật mình. Một người viết: "Lấy vợ phải xem tính cách vợ như thế nào, có phù hợp không. Không chấp nhận được mẹ vợ thì nói chuyện với vợ trước". Một người khác nói: "Chuyện đơn giản nhưng cách giải quyết của ông đang biến nó thành cuộc chiến".
Tôi nhận ra từ đầu đến cuối, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào việc mẹ vợ can thiệp mà quên mất người cần nói chuyện nhiều nhất lại chính là vợ mình. Tôi muốn được tôn trọng, nhưng có lẽ cách thể hiện của tôi cũng khiến người khác cảm thấy mình đang hơn thua với một người phụ nữ lớn tuổi.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi chủ động ngồi lại với vợ để cùng nhau gỡ những vướng mắc ở trong lòng đối phương. Đến bây giờ, mẹ vợ vẫn là người thích hỏi han và hay lo xa. Tính cách ấy có lẽ khó thay đổi. Nhưng sau câu chuyện này, tôi nhận ra một điều: là người chồng, là trụ cột gia đình, không phải chuyện gì cũng giải quyết bằng sự bực bội. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải đủ chín chắn để giữ được sự bình yên cho gia đình nhỏ của mình. Bởi đôi khi, thứ cần thay đổi trước tiên không phải người khác, mà chính là cách mình đối diện với vấn đề.
(Tâm sự của độc giả)







