shunshine group

Lần đầu mở camera ở nhà lên, tôi lặng người khi chứng kiến một ngày của vợ

Admin

06/05/2026 06:01

Lúc đó, tôi chợt thấy những lời cằn nhằn của vợ không còn vô lý như trước.

Dạo gần đây, tôi không muốn về nhà sau giờ làm, không phải vì công việc bận rộn gì hơn trước, mà vì mỗi lần mở cửa bước vào, tôi lại nghe giọng Bình, vợ tôi, than thở. Nào là con học hành kém, nào là tiền điện nước, tiền chợ búa, nào là mẹ tôi khó tính… Những điều ấy lặp đi lặp lại khiến tôi mệt mỏi. Tôi bắt đầu thấy ngột ngạt, thấy cuộc hôn nhân này không còn như những ngày đầu nữa.

Có lúc, tôi ngồi một mình trong quán cà phê, vô thức nhớ đến Huế, người yêu cũ. Ngày trước, Huế nhẹ nhàng, ít nói, lúc nào cũng cười. Tôi tự hỏi, nếu khi đó tôi không chọn Bình mà là Huế, thì cuộc sống bây giờ có khác không? Ý nghĩ ấy lặp lại nhiều lần, đến mức tôi giật mình nhận ra, mình đang phản bội vợ ngay trong suy nghĩ.

Tôi không nói với ai điều đó. Ở nhà, tôi vẫn im lặng, vẫn để mặc Bình cằn nhằn, rồi khó chịu ra mặt. Có khi tôi còn buông vài câu khiến cô ấy im bặt, nhưng sau đó không khí trong nhà càng nặng nề hơn. Tôi nghĩ Bình thay đổi, trở nên khó chịu, nhỏ nhặt, tôi nghĩ mình đã sai khi cưới cô ấy.

Cho đến một hôm, con tôi sốt. Đó là một buổi sáng tôi vẫn phải đi làm, còn Bình thì cuống cuồng vì con nóng ran người. Mẹ tôi đứng bên cạnh, giọng không giấu được sự khó chịu, trách Bình không biết chăm con, để cháu nội của bà bị ốm sốt. Tôi nghe mà cũng không lên tiếng, chỉ thấy bực bội vì lại thêm chuyện, chỉ muốn nhanh nhanh đi làm cho đỡ phải nhìn cảnh đó.

Lần đầu mở camera ở nhà lên, tôi lặng người khi chứng kiến một ngày của vợ- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Bình xin công ty làm online 2 ngày để ở nhà chăm con, tôi thấy đó là việc đúng đắn, con đang ốm thế kia thì cũng không thể để cho mẹ tôi ở nhà trông cháu được. Hôm đó, tôi sực nhớ tới camera trong nhà nên mở lên xem vì muốn biết con ốm đau thế nào? Và lần đầu tiên, tôi thấy một ngày của Bình diễn ra như thế nào.

Con nằm trên giường, thi thoảng lại quấy khóc. Bình vừa dỗ con, vừa gõ lạch cạch trên laptop trả lời công việc. Chưa kịp xong, mẹ tôi gọi gì đó. Bình vội vàng chạy xuống, rồi lại chạy lên. Có lúc, cô ấy đang gõ dở thì con ho, lại phải bỏ dở. Đến bữa, cô ấy vừa bón cho con, vừa ăn vội vài miếng cơm nguội, lại vừa nghe mẹ tôi chống tay mắng mỏ gì đó nghe không rõ. Đến trưa, con ngủ thì cô ấy lại ngồi làm việc, có lần ngủ gục trên bàn rồi lại bật dậy ra sờ trán con rồi lại tiếp tục công việc.

Căn nhà không hề yên tĩnh như tôi vẫn nghĩ. Mọi thứ cứ xoay vòng quanh Bình, tôi ngồi nhìn mà không biết phải làm gì. Hay đúng hơn, trước giờ tôi chưa từng nghĩ mình cần làm gì.

Đến tối, khi tôi về, Bình vẫn chưa xong việc. Mẹ tôi lại có vài lời không hài lòng. Bình không cãi, chỉ lặng lẽ làm tiếp. Tôi nhìn thấy rõ sự mệt mỏi trên gương mặt cô ấy, nhưng cô ấy vẫn cố gắng, như thể không có quyền được dừng lại. Vừa nhìn thấy tôi, Bình lại nhăn mặt hỏi sao tôi về trễ thế?

Lúc đó, tôi chợt thấy những lời cằn nhằn của Bình không còn vô lý như trước. Có lẽ đó chỉ là cách duy nhất cô ấy có thể xả ra những áp lực mà tôi chưa từng nhìn thấy. Còn tôi, thay vì hiểu, lại chọn cách né tránh, rồi đem so sánh với một người khác, có khi tôi lấy Huế, mọi chuyện cũng chẳng khác gì hiện tại, hoặc có thể còn căng thẳng hơn.

Không biết nếu ngày mai tôi thử làm khác đi một chút, thử giúp Bình một việc nhỏ thôi, thì mọi thứ có thay đổi không?

Bạn đang đọc bài viết "Lần đầu mở camera ở nhà lên, tôi lặng người khi chứng kiến một ngày của vợ" tại chuyên mục Nhịp sống. Mọi nội dung cộng tác vui lòng gọi hotline (0937636383hoặc gửi về địa chỉ email ([email protected]).  
#hungthinh