Chồng tôi vừa trở về sau chuyến công tác dài ngày ngoài Bắc. Vừa bước chân vào nhà, anh đã đưa cho tôi chiếc vali lớn, cười xòa bảo: "Đợt này anh đi qua Ninh Bình, biết em thích ăn vặt nên anh ghé mua cho em toàn đặc sản đây" . Nhìn gương mặt mệt mỏi vì say xe của chồng, tôi thương vô cùng, liền giục anh đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi, còn mình thì hào hứng kéo khóa vali để cất đồ và lấy quà.
Bên trong vali, ngoài quần áo cũ thay ra, anh xếp chật kín những gói cơm cháy chà bông ngon mắt. Thế nhưng, ngay khi cầm một gói cơm cháy lên để bóc vỏ, cái nhìn lướt qua sản phẩm đã khiến toàn thân tôi đông cứng, tim đập loạn nhịp một cách bất thường.
Nếu là một chuyến công tác Ninh Bình đúng nghĩa, chồng tôi sẽ mua cơm cháy đặc sản của vùng cố đô Hoa Lư. Thế nhưng, tuy những gói cơm cháy tôi đang cầm không có tem mác nhưng đây là hàng tôi hay mua, có rất nhiều cơ sở bán ở TP. Hồ Chí Minh, không nhầm được. Một hãng cơm cháy chuẩn vị Sài Gòn, hạn sử dụng mới toanh được đóng gói cách đây hai ngày, làm sao có thể tự bay ra một cửa hàng tạp hóa ven đường ở Ninh Bình để chồng tôi mua làm quà cho vợ?
Ảnh minh họa
Sự vô lý đến nực cười ấy như một mồi lửa, đốt cháy toàn bộ sự tin tưởng bấy lâu nay của tôi. Ngồi thẫn thờ giữa sàn nhà, tôi bắt đầu lục lọi lại trí nhớ, xâu chuỗi tất cả những biểu hiện bất thường của chồng suốt một tuần qua.
Tôi nhớ lại những cuộc điện thoại ngắn ngủi, vội vã của anh trong những ngày "đi công tác". Đầu dây bên kia tuyệt nhiên không có tiếng ồn ào của công trường hay tiếng còi xe mà luôn là không gian yên tĩnh đến lạ lùng. Tôi nhớ cả những lần anh chụp ảnh đồ ăn gửi cho vợ, góc chụp luôn rất hẹp, chỉ tập trung vào đĩa thức ăn chứ không hề quay cận cảnh không gian nhà hàng hay đồng nghiệp xung quanh.
Giác quan thứ sáu của một người vợ mách bảo tôi rằng, chồng tôi chưa từng đặt chân đến Ninh Bình hay bất cứ tỉnh thành nào ngoài Bắc trong suốt một tuần qua. Anh đã dựng lên một kịch bản công tác hoàn hảo để che giấu một hành trình bí mật. Việc mua gói cơm cháy Sài Gòn này có lẽ là một sai sót chí mạng trong phút chót của anh: anh vội vã mua quà hoặc nhờ ai đó chuẩn bị, rồi cứ thế nhét vào vali mà quên mất rằng người hay ăn vặt như tôi sẽ dễ dàng nhận ra hãng cơm cháy mình thích.
Trong vali không có một vệt son, không có một sợi tóc lạ, cũng không có bất kỳ một vật dụng nhạy cảm nào của phụ nữ. Thế nhưng, những gói cơm cháy vô tri ấy lại đang khiến tôi như ngồi trên đống lửa. Anh vào đóng kịch để làm gì? Để gặp gỡ một bóng hình cũ, để lập một "phòng nhì" bí mật, hay đang sa chân vào một phi vụ mờ ám nào đó mà không muốn vợ con biết?
Nhìn cánh cửa phòng tắm đang khép hờ, tiếng nước chảy róc rách và tiếng chồng vẫn vô tư huýt sáo bên trong, lòng tôi rối bời và lạnh ngắt. Tôi rơi vào trạng thái phân vân cùng cực. Nếu bây giờ tôi mang gói cơm cháy này ra đối chất, anh chắc chắn sẽ tìm một lý do để lấp liếm, và mối quan hệ của chúng tôi sẽ vĩnh viễn xuất hiện một vết nứt của sự nghi ngờ. Nhưng nếu tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết mình sẽ phát điên vì những suy diễn và sự dối trá ngọt ngào đang bủa vây lấy tổ ấm của mình.







