shunshine group

Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì chỉ 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà

Admin

26/06/2026 12:34

Tôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.

Tôi làm kinh doanh cho một công ty thiết bị điện. Trước đây, dù công việc có áp lực thế nào thì tôi vẫn thích về nhà. Căn hộ nhỏ của hai vợ chồng tuy không rộng nhưng yên tĩnh. Đi làm cả ngày mệt mỏi, tối về ăn cơm với vợ, xem tivi một lúc rồi ngủ, cuộc sống đơn giản nhưng dễ chịu.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi từ ngày em vợ tôi lên ở cùng. Thanh vừa thi hết lớp 12. Ngay sau khi thi xong, con bé đã gọi cho chị gái là Thảo, vợ tôi, rồi khẳng định luôn rằng bài làm không tốt, chắc chắn điểm thấp nên chẳng đỗ nổi trường đại học nào tử tế. Thay vì chờ kết quả, Thanh xin bố mẹ cho lên thành phố ở cùng chị gái để tìm việc làm. Thảo thương em nên đồng ý ngay.

Lúc đó tôi cũng không phản đối. Tôi nghĩ một đứa trẻ mới 18 tuổi, lên ở nhờ vài tháng rồi tính tiếp chuyện học hành hay công việc cũng chẳng sao.

Nhưng tôi đã quá ngây thơ. Tuần đầu tiên, mọi thứ vẫn bình thường. Sang tuần thứ hai, căn hộ của tôi bắt đầu biến dạng. Thanh có thói quen thức đêm. Có hôm 1-2 giờ sáng tôi vẫn nghe tiếng cười nói phát ra từ điện thoại. Sáng ra con bé ngủ đến gần trưa mới dậy.

Phòng khách vốn gọn gàng giờ lúc nào cũng có túi đồ ăn vặt, cốc trà sữa, quần áo và mỹ phẩm để ngổn ngang. Điều khiến tôi khó chịu nhất là Thanh coi nhà tôi như nhà của chính mình.

Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì chỉ 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Bạn bè của con bé tới chơi liên tục. Có hôm tôi đi làm về, mở cửa bước vào thì thấy 4-5 người lạ đang ngồi giữa phòng khách ăn uống. Chính tôi mới là người cảm thấy như khách trong nhà mình. Tôi góp ý với vợ. Thảo chỉ cười bảo em còn nhỏ, mới lên thành phố nên cần có bạn bè.

Thanh chưa tìm được việc nhưng chi tiêu rất mạnh tay. Mỗi ngày đều đặt đồ ăn ngoài, mua quần áo mới, mua mỹ phẩm, mua phụ kiện. Có lần tôi vô tình nghe thấy vợ chuyển khoản cho em 12 triệu chỉ để mua điện thoại mới vì chiếc cũ dùng hơi chậm.

Từ đó, Thanh gần như mặc định chị gái sẽ lo cho mình.

Mỗi khi thiếu tiền, con bé lại tìm Thảo. Mỗi khi cần gì, con bé cũng tìm Thảo. Và kỳ lạ là vợ tôi luôn đáp ứng. Tiền sinh hoạt trong nhà tăng lên thấy rõ. Tiền điện tăng vì điều hòa bật cả ngày. Tiền nước tăng. Tiền ăn tăng. Nhưng mỗi lần tôi nhắc tới, Thảo đều bảo em mình mới lên, đừng tính toán.

Dạo gần đây, tôi thường ngồi lại công ty lâu hơn. Có hôm tan làm từ 6 giờ nhưng đến 8-9 giờ mới về. Không phải vì bận việc mà vì tôi không còn háo hức mở cửa bước vào nhà nữa.

Tôi biết Thanh còn trẻ, cũng hiểu con bé đang loay hoay trước ngưỡng cửa cuộc đời. Nhưng tôi cũng cần một không gian riêng của gia đình mình. Điều khiến tôi khó xử là mỗi lần nhắc đến chuyện này, vợ đều cho rằng tôi khó tính và không thương em vợ. Tôi không biết mình đang quá khắt khe với một cô gái 18 tuổi hay thật sự căn nhà này đã thay đổi đến mức khiến chính chủ nhân của nó không còn muốn trở về nữa, và tôi nên nói với vợ như thế nào để cô ấy hiểu điều đó?

Bạn đang đọc bài viết "Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì chỉ 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà" tại chuyên mục Nhịp sống. Mọi nội dung cộng tác vui lòng gọi hotline (0937636383hoặc gửi về địa chỉ email ([email protected]).  
#hungthinh