Trong những diễn đàn tâm sự hôn nhân những ngày gần đây, có một chủ đề đang gây xôn xao dư luận, chạm đúng vào "nỗi đau" của hàng triệu nàng dâu đang sống chung với gia đình chồng. Câu chuyện của một người vợ trẻ chia sẻ về nỗi uất ức khi đi làm về muộn, dù gia đình có cả chồng lẫn bố mẹ chồng khỏe mạnh, cô vẫn mặc nhiên phải lao vào bếp núc, lau dọn để "giữ hòa khí". Lời tâm sự nghe thật đắng lòng: "Chỉ là tôi thấy buồn cho phận đàn bà của tụi mình khi phải làm dâu. Không đủ khả năng ra riêng, thì sống cùng ba má chồng và làm những chuyện mình không hề muốn. Và chồng thấy điều đó là hiển nhiên và đơn giản là rửa thêm một mâm chén".
Giữa "trách nhiệm dâu con" và "sự tỉnh thức của phụ nữ"
Dòng trạng thái này như một mồi lửa, nhanh chóng thổi bùng lên cuộc tranh cãi gay gắt từ cộng đồng mạng. Một bên cho rằng đó là phận làm dâu, là sự vun vén cần thiết để gia đình được êm ấm. Thế nhưng, phe "vùng lên" lại tỏ thái độ dứt khoát: "Đã rửa, đã cam chịu thì phải chịu. Tưởng ăn bám thì chịu, chứ đi làm về thì kệ đấy. Hôm sau đi sớm, còn thích sạch thì kêu chồng đi mà rửa". Thậm chí, nhiều người thẳng thắn chỉ ra rằng: "Do từ ngày đầu bà về bà ôm việc vào người làm gì? Rồi giờ than thân trách phận. Mạnh mẽ lên bà. Bà thử không rửa coi ai làm gì được bà".

Cái bẫy "ôm việc" và sự vô tâm được "huấn luyện"
Sự xung đột trong các luồng ý kiến này phản ánh một thực trạng đáng buồn: Chúng ta đang vô tình "huấn luyện" người thân đối xử bất công với mình bằng chính sự cam chịu. Cái gọi là "giữ hòa khí" thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc, đằng sau đó là sự đánh đổi sức khỏe, thời gian và cả lòng tự trọng của người phụ nữ.
Khi bạn chọn cách im lặng và "ôm hết vào mình", bạn không hề đang là một người vợ đảm, mà bạn đang tự tay xây dựng một cái bẫy, nơi mà sự cống hiến của bạn bị coi là "đương nhiên" và sự vất vả của bạn trở nên vô giá trị trong mắt người đàn ông – người đáng lẽ phải là đồng đội của bạn. Thực tế, sự "đơn giản" trong cách suy nghĩ của những người chồng rằng việc nội trợ là "điều hiển nhiên" chính là kết quả của một tư duy định kiến đã ăn sâu vào nếp sống gia đình. Họ không thấy sự vất vả của vợ, vì họ chưa bao giờ phải nếm trải nó.
Định nghĩa lại sự mạnh mẽ: Không phải đập phá, mà là thiết lập giới hạn
Nếu vẫn cứ tiếp tục điệp khúc "rửa xíu chứ mấy đâu", người phụ nữ không chỉ dừng lại ở việc rửa bát, mà là đang rửa trôi dần những ước mơ, những khoảng thời gian dành cho con cái và chính bản thân mình. Đã đến lúc phải nhìn nhận lại: Sự hy sinh chỉ cao cả khi nó được trân trọng. Còn nếu sự hy sinh của bạn biến bạn thành một "người làm thuê" không lương, không nghỉ phép và luôn bị mặc định là kẻ phục vụ, thì đó không phải là nghĩa vụ, đó là sự bất bình đẳng cần phải chấm dứt.
Đàn bà chúng ta không lấy chồng để làm "osin" cao cấp trong chính ngôi nhà của mình. Mạnh mẽ không có nghĩa là đập phá, mạnh mẽ là biết nói "không" với những điều vô lý, là biết đặt ra giới hạn cho những gì mình được phép gánh vác. Khi bạn biết quý trọng bản thân, người khác mới có cơ hội để trân trọng bạn. Đừng đợi đến lúc "tức nước vỡ bờ" mới lên tiếng, hãy bắt đầu từ việc đặt xuống chiếc khăn lau bát, và để người đàn ông của bạn thực hiện phần trách nhiệm mà anh ta vốn dĩ phải làm.
Còn bạn, bạn chọn tiếp tục "giữ hòa khí" bằng sự cam chịu, hay chọn cách lên tiếng để đòi lại sự bình đẳng cho chính mình trong ngôi nhà mà bạn cũng là chủ?







