Ở cái tuổi 60, cứ ngỡ cuộc đời mình thế là viên mãn khi chỉ có độc nhất đứa con gái mà nó lại lấy được tấm chồng tử tế, hiền lành. Nhưng đúng là lòng người như biển sâu, mà đứa con mình dứt ruột đẻ ra, đôi khi lại là người khiến mình thấy xa lạ nhất.
Vợ chồng con gái tôi kinh doanh trên Hà Nội, công việc nghe chừng khấm khá lắm. Con rể tôi vốn ít nói, nhưng là đàn ông trách nhiệm, biết kính trên nhường dưới. Cuối năm ngoái, con gái đề nghị biếu vợ chồng tôi 500 triệu để xây lại căn nhà ở quê cho khang trang. Thấy con rể vui vẻ đồng ý, tôi mừng đến phát khóc. Tôi không tham tiền của con, nhưng cái sự đồng lòng của vợ chồng nó làm tôi yên tâm vô cùng. Ngày động thổ, chính tay con rể mang tiền mặt về đưa cho vợ chồng tôi.
Mọi chuyện sẽ cứ thế êm đềm nếu con gái tôi không âm thầm đưa riêng cho bố nó thêm 300 triệu nữa để sắm sửa nội thất, hoàn thiện căn nhà thật xịn. Lúc đó, tôi chỉ đơn thuần nghĩ con cái thành đạt thì muốn báo hiếu bố mẹ triệt để.
Thế nhưng, khi căn nhà vừa sơn xong những mảng tường cuối cùng, con rể đột ngột gọi điện, giọng run run bảo muốn gặp riêng tôi ở quán cà phê. Vừa nhìn thấy mặt nó, tôi đã rụng rời tay chân. Nó phờ phạc, mắt đỏ hoe, câu đầu tiên nó thốt ra là: "Mẹ ơi, con sợ vợ con quá, cô ấy thực sự khó lường..." .
Ảnh minh họa
Tôi ù cả tai khi nghe nó tâm sự. Hóa ra, con rể tôi vô tình biết được kế hoạch của vợ. Con gái tôi không đơn giản là xây nhà cho bố mẹ ở. Nó đã âm thầm chuẩn bị cho một cuộc ly hôn bài bản từ hai năm trước.
Căn nhà này được xây lên để làm "trạm dừng chân" an toàn nhất. Nó tính toán sau khi ly hôn sẽ đưa hai đứa con trai sinh đôi về quê ở với ông bà ngoại, thậm chí nó đã tìm hiểu kỹ thủ tục để đổi họ cho hai đứa trẻ từ họ nội sang họ ngoại ngay sau khi tòa phán quyết. Việc đưa tiền cho chúng tôi xây nhà, thực chất là cách nó "tẩu tán" tài sản chung của hai vợ chồng một cách hợp pháp dưới danh nghĩa báo hiếu, để khi ra tòa, tài sản thực tế của nó sẽ ít đi, còn phần của bố mẹ đẻ thì được bồi đắp.
Nó lên kế hoạch ly hôn không phải vì chồng ngoại tình hay cờ bạc, mà chỉ vì nó muốn độc chiếm quyền nuôi con và muốn cuộc đời mình hoàn toàn không còn liên quan gì đến nhà nội nữa.
Nhìn thái độ hoảng loạn của con rể, tôi thấy tim mình thắt lại. Tôi nhìn về phía căn nhà mới khang trang phía xa mà thấy bổi rối. Không phải tôi không tin con mình, tôi hiểu nó là đứa mạnh mẽ độc lập và đã quyết gì là không ai can được. Tôi chỉ không hiểu lý do thực sự nó muốn ly hôn là gì?
Giờ đây, ngồi đối diện với đứa con rể tội nghiệp, tôi chẳng biết phải nói gì. Bảo vệ con gái mình thì lương tâm không cho phép, mà đứng về phía con rể thì tình mẫu tử lại giằng xé. Tôi chỉ thấy bế tắc vô cùng. Hóa ra, căn nhà càng đẹp, tình cảm càng nồng thắm, thì cái vực thẳm mà con gái tôi đang đào lại càng sâu. Tôi phải đối mặt với nó, với sự thật này như thế nào đây?







